Goao, vậy là đã tròn 1 năm từ cuốn sách cuối cùng. Nhiều sự kiện đã xảy ra, người đến người đi trong cuộc đời của Ngọc Anh. Mình cũng trưởng thành thêm chút. Và giờ mình đã viết trở lại. Có vẻ như mỗi lần tâm thức có sự biến động, các đầu sách phù hợp cũng thay đổi đi ít nhiều. Hình như là chặng đường tìm thấy chính mình lại tiếp tục. Sau từng ấy trải nghiệm, mình có lẽ sẽ thử viết khác đi một chút, bằng cảm xúc mà cuốn sách neo lại cho mình chẳng hạn. "Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau" Mình cực thích cảm giác người ta yêu nhau. Chỉ cần thấy ai đó đang nắm tay hay cười với nhau là lòng đã vui rồi. Ngược lại, mình không muốn nhìn thấy cảnh người ta cự cãi với người họ yêu thương nhất. Theo góc nhìn của Muôn Kiếp Nhân Sinh, con người chẳng tự nhiên đến với nhau. Như cổ nhân vẫn hay nói "Tu trăm năm mới đi chung một chuyến đò". Nữa là nên duyên. Không ít người đổ thừa rằng hết duyên, thế bạn đã làm gì để có thêm duyên? Có câu nói vu vơ trên mạng thế này mà mình thấy khá ...